TA CÒN MỘT CHÚT

Ta còn một chút với thơ
Cả đời duyên nợ ngẩn ngơ, ngập ngừng.
Ta còn một chút với gừng
Cay cay mằn mặn xin đừng quên nhau.
Ngày thơ ở mãi tận đâu
Thẳm sâu ký ức nỗi đau nhân tình.
Nàng thơ cứ mãi một mình
Với ta đơn độc nhục vinh kiếp người .

Nhà thơ Trần Thế Tuyển và Mẹ (Tết Bính Ngọ 2026).

Tết Bính Ngọ 2026

TTT


“Ta còn một chút” – Dư âm của một đời thi sĩ
Giữa nhịp sống ồn ào, bài thơ “Ta còn một chút” của TTT như một tiếng thở khẽ. Không cao
giọng, không cầu kỳ tu từ, chỉ vài câu lục bát mộc mạc mà gợi cả một đời người, một đời
thơ.
1. “Ta còn một chút với thơ” – Lời tự vấn của một kiếp người
Hai câu mở đầu:
Ta còn một chút với thơ
Cả đời duyên nợ ngẩn ngơ, ngập ngừng.
“Một chút” – cách nói khiêm nhường mà xót xa. Sau “cả đời duyên nợ”, rốt cuộc chỉ còn lại
“một chút”. Thơ ở đây không chỉ là sáng tác, mà là tri kỷ, là căn cước tinh thần.
Cụm từ “ngẩn ngơ, ngập ngừng” diễn tả trạng thái lưng chừng: giữa đam mê và thực tại,
giữa khát vọng và giới hạn phận người. Đó là tâm thế quen thuộc của người nghệ sĩ – yêu
thơ hết lòng nhưng luôn day dứt trước đời sống.
2. “Một chút với gừng” – Ẩn dụ của tình nghĩa và nhân sinh
Ta còn một chút với gừng
Cay cay mằn mặn xin đừng quên nhau.

Hình ảnh “gừng” gợi thành ngữ “gừng cay muối mặn” – biểu tượng của nghĩa tình son sắt.
Nếu “thơ” là duyên nợ tinh thần, thì “gừng” là nghĩa đời, nghĩa người.
“Cay cay mằn mặn” không chỉ là vị giác, mà còn là vị của trải nghiệm:
• Cay – thử thách
• Mặn – nước mắt
• Và cả dư vị nồng ấm của tình sâu nghĩa nặng
Lời “xin đừng quên nhau” nghe như một lời nhắn gửi, vừa tha thiết, vừa bất an. Phải chăng
thi sĩ cảm nhận được sự mong manh của ký ức và lòng người?
3. Nỗi buồn hoài niệm và thân phận thi nhân
Ngày thơ ở mãi tận đâu
Thẳm sâu ký ức nỗi đau nhân tình.
“Ngày thơ” – có thể là tuổi trẻ, là thời mộng mơ. Nhưng giờ đây chỉ còn trong “thẳm sâu ký
ức”.
Cụm từ “nỗi đau nhân tình” mở rộng chiều kích bài thơ: từ riêng tư sang phổ quát. Đó không
chỉ là nỗi buồn cá nhân, mà là vết thương chung của kiếp người trước những đổi thay, mất
mát.
4. “Nàng thơ” và sự cô độc vĩnh viễn
Nàng thơ cứ mãi một mình
Với ta đơn độc nhục vinh kiếp người.
Hình ảnh “nàng thơ” nhân hóa thi ca thành một người bạn đồng hành. Nhưng trớ trêu thay,
cả “nàng thơ” lẫn thi sĩ đều “một mình”.
“Nhục vinh kiếp người” – hai chữ đối lập gói trọn thăng trầm đời người. Danh và phận, vinh
quang và cay đắng – cuối cùng vẫn là nỗi cô đơn.
Thơ không cứu rỗi con người khỏi cô độc, nhưng giúp con người ý thức sâu sắc về nó.
5. Không gian thời gian: Rằm Tháng Giêng Bính Ngọ
Dòng ghi chú cuối bài:
Rằm Tháng Giêng Bính Ngọ
Rằm Tháng Giêng – đêm trăng viên mãn, truyền thống là đêm của thi ca và tâm linh. Nhưng
ở đây, giữa ánh trăng tròn lại là tâm thế “còn một chút” – đầy vơi, tiếc nuối.
Thời gian cụ thể khiến bài thơ giống như một lát cắt ký ức, một trang nhật ký thi nhân.

Đánh giá nghệ thuật
• Thể lục bát truyền thống, nhịp chậm, giàu nhạc tính
• Ngôn từ giản dị mà hàm súc
• Hình ảnh đời thường (gừng, muối) nâng lên thành biểu tượng
• Giọng điệu trầm, suy tư, đậm chất tự sự nội tâm
Kết
“Ta còn một chút” không bi lụy, không oán trách. Đó là tiếng nói chấp nhận: sau tất cả nhục
vinh, sau cả đời duyên nợ, con người chỉ mong còn giữ được “một chút” – với thơ, với nghĩa
tình, với ký ức.
Và có lẽ, chính “một chút” ấy mới là phần tinh túy nhất của thi ca !


Huyền Phương

1 1 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận